Buông bỏ để nên hoàn thiện
Buông bỏ chưa bao giờ là một quyết định dễ dàng, bởi bản năng con người luôn khao khát sự sở hữu và muốn bám víu vào những gì quen thuộc. Chúng ta thường giữ khư khư những ký ức, những tổn thương và cả những định kiến, để rồi vô tình biến chúng thành những xiềng xích vô hình kìm hãm sự phát triển của tâm hồn. Tuy nhiên, để đạt đến sự hoàn thiện, để bước vào chiều sâu của đời sống đức tin, buông bỏ không phải là mất đi, mà là một cuộc “giải thoát” cần thiết để con người trở nên nhẹ nhàng, tự do và sẵn sàng đón nhận những giá trị cao quý hơn.
Trước hết, buông bỏ quá khứ là bước đầu tiên để kiến tạo hiện tại. Những lỗi lầm ngày cũ, những vết thương lòng hay cả những thành tựu đã qua, nếu cứ mãi day dứt trong tâm trí sẽ chỉ là những tảng đá đè nặng đôi chân. Khi buông bỏ quá khứ, ta không phải là chối bỏ nó, mà là học cách đón nhận nó như một phần của hành trình, để trái tim không còn vướng bận, sẵn sàng đón nhận những ân sủng mới. Tương tự như vậy, trong tình yêu, buông bỏ không có nghĩa là ngừng yêu thương, mà là học cách yêu một cách cao thượng hơn. Đôi khi, tình yêu bị méo mó bởi sự chiếm hữu, ghen tuông hay đòi hỏi. Buông bỏ cái tôi ích kỷ trong tình yêu chính là lúc chúng ta biết đặt lợi ích của người khác lên trên, biết hy sinh mà không toan tính, để tình yêu trở nên bao dung và trong sáng hơn.
Đỉnh cao của sự buông bỏ nằm ở việc gạt bỏ “cái tôi” đầy kiêu hãnh. Cái tôi chính là rào cản lớn nhất ngăn cách chúng ta với tha nhân và với Thiên Chúa. Khi cái tôi quá lớn, ta dễ rơi vào ảo tưởng về sự toàn năng của bản thân mà quên đi sự bé nhỏ, yếu đuối của mình trước Đấng Tạo Hóa. Buông bỏ cái tôi là hành động khiêm tốn thừa nhận rằng mình cần được dẫn dắt. Chính trong khoảnh khắc ta dám trút bỏ cái tôi đầy cố chấp ấy, những điều đang cản trở ta đến với Chúa cũng dần tan biến. Những bận tâm về danh vọng, những lo âu về vật chất hay những ý riêng trái ngược với đức tin, sẽ không còn chỗ đứng khi tâm hồn đã được dọn sạch để đón nhận sự hiện diện của Ngài.
Cuối cùng, buông bỏ là để ta có đủ khoảng lặng mà lắng nghe và tìm ra thánh ý Chúa trong cuộc đời mình. Khi đôi tay đã quá bận rộn để nắm giữ những hư ảo của thế gian, ta sẽ không thể mở ra để đón nhận những hồng ân. Khi tâm trí đã quá ồn ào bởi những lo toan, ta sẽ không thể nghe thấy tiếng nói nhỏ nhẹ của Chúa dẫn lối. Buông bỏ để nhẹ lòng hơn, để thanh thản hơn, và cốt lõi là để trái tim ta trở nên tự do - sự tự do thánh thiện để bước đi theo con đường Chúa chọn. Suy cho cùng, buông bỏ không phải là vứt bỏ cuộc sống, mà là đặt mọi thứ vào đúng vị trí của nó, để tình yêu Chúa làm chủ cuộc đời, biến đổi những khiếm khuyết của ta thành sự hoàn thiện trong ân sủng.
Hạt tiêu bé nhỏ
Hội Dòng Mến Thánh Giá Bà Rịa
