Một chút suy tư - Sống chung nhưng không hiệp thông
Đời sống Thánh Hiến là một hành trình thiêng liêng và cũng được gọi là một hồng ân do Thiên Chúa ban, nơi đó có những con người khác nhau về tính cách, tuổi tác, hoàn cảnh và xuất thân được quy tụ dưới một mái nhà để cùng với Thiên Chúa và phục vụ tha nhân. Thế nhưng, có một thực tế không hiếm gặp trong đời sống cộng đoàn hôm nay, đó là tình trạng "Sống chung nhưng không hiệp thông".
Có những ngày tôi nhìn lại đời sống cộng đoàn, tôi chợt nhận ra một điều khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều: chúng tôi sống rất gần với nhau nhưng lại đôi khi lại xa nhau. Nơi gia đình Học Viện Thần Học hay những lần tôi được đi giúp cộng đoàn, chúng tôi gặp nhau trong cầu nguyện, nơi phòng ăn, trong công việc và những giờ sinh hoạt chung, chúng tôi biết tên nhau, biết trách nhiệm của nhau, biết những thói quen và ngay cả sở thích của nhau. Thế nhưng, có những lúc tôi cảm thấy giữa chúng tôi vẫn tồn tại một khoảng cách vô hình nào đó. Một khoảng cách không ai gọi tên, nhưng ai cũng có thể cảm nhận.
Tôi nhớ những giai đoạn bản thân mình trở nên khép kín, không phải vì ghét bỏ ai, cũng không phải vì có mâu thuẫn lớn lao nào, chỉ đơn giản là quá bận với công việc, quá mệt với những áp lực riêng hoặc đôi khi cảm thấy mình không được hiểu. Thay vì mở lòng ra để chia sẻ, tôi chọn cách im lặng, thay vì tìm đến chị em để giải quyết những hiểu lầm, tôi lại giữa mọi thứ trong lòng.
Sự im lặng ấy dần dần tạo nên một khoảng cách, tôi vẫn tham gia các sinh hoạt của cộng đoàn, vẫn vui đùa cùng với chị em, nhưng trong lòng lại không còn cảm thấy sự gắn kết như trước. Có những bữa ăn cùng nhau mà mỗi người chỉ chú tâm vào phần của mình hoặc suy nghĩ riêng, có những lần ngồi cạnh nhau nhưng chẳng ai thực sự lắng nghe nhau, chúng tôi hiện diện bằng thân xác nhưng tâm hồn lại xa nhau.
Trong đời sống cộng đoàn hôm nay, một trong những cám dỗ lớn nhất không phải là những xung đột ồn ào, mà là sự dửng dưng âm thầm, chúng ta dễ sống cạnh nhau như những người thuê một mái nhà hơn là những người chị em trong cùng chung một Ơn Gọi, chúng ta biết rất nhiều thông tin trên mạng xã hội nhưng lại không biết người chị em cần gì hay muốn gì? Hoặc đang gặp khó khăn gì. Chúng ta nhiệt thành trong sứ vụ nhưng đôi khi lại thiếu sự quan tâm với người đang sống cùng mình.
Và những điều ấy giúp tôi học được rằng Hiệp Thông không phải xây dựng trên những điều Lớn Lao, nó bắt đầu từ những việc Rất Nhỏ: một là hỏi thăm Chân Thành, một Nụ Cười khi gặp nhau, một lần Chủ Động bắt chuyện, một sự Nhường Nhịn, một lời Xin Lỗi, một lời Cảm Ơn hay đơn giản nhất là một sự Lắng Nghe và Cảm Thông.
Càng sống trong đời Thánh Hiến, tôi càng xác tín rằng cộng đoàn không phải là nơi quy tụ những con người hoàn hảo, mà cộng đoàn là nơi quy tụ những con người bất toàn và yếu đuối cùng học cách yêu thương nhau. Chính vì thế, hiệp thông không phải là kết quả của việc không có khác biệt, nhưng là khả năng yêu thương dù vẫn còn những khác biệt ấy. Có lẽ điều Chúa muốn nơi mỗi người là sự hiệp thông thật sự và sự yêu thương chân thành.
Xin Chúa giúp con mỗi ngày biết bước ra khỏi sự khép kín của bản thân, biết yêu thương nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn và xây dựng hiệp thông từ những điều nhỏ bé, để đời sống cộng đoàn cộng không chỉ là nơi ở nhưng là nơi để thuộc về.
Marry Vũ
Hội dòng Mến Thánh Giá Bà Rịa
