MÙA CHAY HỒNG PHÚC
Chỉ còn vài ngày nữa thôi, một Mùa Chay nữa lại khép lại - mùa của Sám Hối và Trở Về, mùa của Tha Thứ và Yêu Thương - để mở ra mùa của Niềm Vui và Hy Vọng. Mùa Chay năm nay đã để lại trong bạn điều gì? Riêng tôi, đó là một hành trình đầy những kỷ niệm thiêng liêng, trở thành hành trang quý giá nâng đỡ tôi trên bước đường ơn gọi Thánh hiến.
Giữa một thế giới còn nhiều xáo động - tiếng ồn của chiến tranh, những biến chuyển của kinh tế, nhịp sống tất bật và bôn ba - con người dường như ngày càng thiếu những khoảng lặng để nhìn lại chính mình. Nhưng tôi nhận ra mình thật diễm phúc. Tôi tạ ơn Chúa vì Ngài cho tôi được sống trong bầu khí bình an, trong sự tĩnh lặng của đời Tập viện - nơi giúp tôi kín múc sự thinh lặng nội tâm và gặp gỡ Chúa cách sâu xa hơn, nhất là qua những giờ cầu nguyện và chiêm ngắm cuộc Thương Khó của Ngài.
Mùa Chay năm nay mang lại cho tôi một cảm nghiệm thật đặc biệt: cảm nghiệm về tình yêu của Thiên Chúa. Từng tuần trôi qua, từng giờ cầu nguyện lắng đọng, cách riêng qua kỳ linh thao với chủ đề “Mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh”, tôi dần nhận ra tình yêu ấy không phải là điều xa vời, nhưng là một tình yêu cụ thể, sống động và đầy hy sinh.
Trong vườn Cây Dầu, tôi chạm đến nỗi cô đơn và đau đớn sâu thẳm của Đức Giêsu - nỗi cô đơn của một Đấng bị bỏ rơi, nhưng vẫn một lòng tín thác: “Abba, Cha ơi… xin đừng theo ý Con, mà theo ý Cha.” Tiếng “Abba” ấy vừa tha thiết, vừa đau đớn, nhưng cũng chất chứa một tình yêu trọn vẹn - tình yêu của sự hiến dâng và vâng phục.
Từ giây phút đó, Chúa bước vào con đường khổ nạn: bị bắt, bị xét xử, bị đánh đòn, bị sỉ nhục… nhưng Ngài không kêu trách, không biện minh, chỉ chọn thinh lặng. Một sự thinh lặng đầy tình yêu. Và đỉnh cao của tình yêu ấy chính là Thập Giá.
Khi chiêm ngắm Chúa chịu đóng đinh, tôi không chỉ thấy nỗi đau của Ngài, mà còn nhận ra chính mình trong đó. Những yếu đuối, những tội lỗi, sự khô khan và nguội lạnh của tôi như những nhát đinh đóng vào thân thể Chúa. Thế nhưng, ngay giữa đau khổ tột cùng ấy, Ngài vẫn cầu xin: “Lạy Cha, xin tha cho họ.” Một tình yêu tha thứ đến tận cùng.
Tiếng kêu trên Thập Giá: “Lạy Thiên Chúa của con…” không phải là sự tuyệt vọng, nhưng là lời kêu của một trái tim luôn gắn bó trọn vẹn với Chúa Cha, ngay cả khi không còn cảm nhận được sự hiện diện của Ngài. Đó cũng là lời cầu nguyện tôi thường thưa lên trong những lúc khô khan: một lời kêu xin đơn sơ nhưng mang lại bình an sâu lắng.
Là một tập sinh nhỏ bé, tôi hiểu rằng vác Thập Giá mỗi ngày là điều không thể thiếu. Nhưng Thập Giá không chỉ là đau khổ; đó còn là niềm vui, là hy vọng, là cách tôi đáp lại tình yêu của Chúa. Mỗi Thập Giá tôi đón nhận là một bước tiến giúp tôi nên giống Chúa hơn, gắn bó hơn với Đức Kitô Chịu Đóng Đinh - Đấng là trung tâm của đời tôi.
Mùa Chay khép lại, nhưng những gì nó để lại thì vẫn còn đó: những bài học, những cảm nghiệm, và một khởi đầu mới. Một hành trình tái sinh trong Đức Kitô Phục Sinh đang mở ra.
Mùa Chay của tôi đã là một mùa hồng phúc. Còn bạn thì sao?
Nguyện chúc mỗi người biết dành thời gian ở lại với Chúa, bước vào Tam Nhật Thánh với tâm hồn tĩnh lặng và sốt sắng, để rồi đón nhận niềm vui Phục Sinh trong tin yêu và phó thác.
Tập Sinh
Hội Dòng Mến Thánh Giá Bà Rịa
