Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Có những ngày tôi ngồi lặng yên giữa dòng đời hối hả, tự hỏi mình một câu hỏi tưởng chừng như vô nghĩa: “Nếu cả đời này tôi không rực rỡ thì sao?”. Thế giới ngoài kia luôn ca tụng những đỉnh cao, những ánh hào quang lấp lánh và những thành công vang dội. Nhưng thú thật, tôi chẳng biết định nghĩa thế nào là rực rỡ, và vì sao chúng ta cứ phải gồng mình lên để rực rỡ bằng mọi giá? Phải chăng chỉ để nhận lấy những tiếng vỗ tay hời hợt, hay để lấp đầy nỗi sợ hãi mình sẽ trở nên vô danh?
Thanh xuân của tôi không phải là một thước phim màu hồng. Đó là những chương dài của sự va vấp, của những nỗ lực không thành hình và những nỗi thất vọng chất chồng. Có những lúc, khó khăn bủa vây đến mức tôi chỉ muốn buông xuôi tất cả. Niềm hy vọng khi ấy mỏng manh như một làn khói, chỉ chờ một cơn gió nhẹ để tan biến. Tôi đã từng nghĩ: “Rực rỡ cũng được, mà bình thường cũng chẳng sao”. Miễn là tôi còn thở, miễn là tôi còn tồn tại qua ngày đoạn tháng. Tôi chọn cách thu mình lại, chấp nhận một sự tồn tại mờ nhạt vì sợ phải đối diện với sự thất bại một lần nữa.
Thế nhưng, bước ngoặt lớn nhất cuộc đời đã đến khi tôi đặt chân vào đời tu. Trong bầu khí tĩnh lặng của tu viện, bên cạnh những lời cầu nguyện không ngớt, tôi bắt đầu học cách đối diện với chính mình. Càng cầu nguyện nhiều hơn, tôi càng nhận ra mình nhỏ bé, nhưng đồng thời, tôi cảm nhận được một hơi ấm thiêng liêng len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Tôi được Chúa chạm vào. Cái chạm ấy không giống như sự tung hô của đám đông, nó êm dịu, sâu lắng và đầy sức biến đổi.
Chính lúc ấy, tôi mới bừng tỉnh để hiểu thế nào là ý nghĩa thật sự của hai chữ “rực rỡ”.
Rực rỡ không phải là khi ta đứng trên đỉnh cao của danh vọng để mọi người ngước nhìn, mà là khi ta dám hạ mình xuống để phục vụ.
Hóa ra, cuộc đời rực rỡ nhất không phải là rực rỡ cho riêng mình, mà là sự rực rỡ toả ra từ những hy sinh thầm lặng, từ đôi bàn tay biết trao đi và trái tim biết rung cảm trước nỗi đau của tha nhân. Tôi nhận ra rằng, mỗi lần tôi mỉm cười với một người khốn khổ, mỗi lần tôi kiên trì trong lời cầu nguyện cho thế giới, hay mỗi khi tôi vâng phục trong sự khiêm nhường, đó chính là lúc tôi đang rực rỡ nhất. Đó là sự rực rỡ cho tha nhân, cho sứ vụ và trên hết là rực rỡ cho chính Chúa – Đấng đã thắp lên ngọn lửa trong tôi.
Nếu cả đời này tôi không có được vinh quang thế gian, tôi cũng chẳng còn nuối tiếc. Bởi vì trong sự hiến dâng, tôi đã tìm thấy một loại ánh sáng không bao giờ tắt – ánh sáng của tình yêu hiến dâng.
Hạt tiêu bé nhỏ
Hội Dòng Mến Thánh Giá Bà Rịa
