CECILIA - BẢN TÌNH CA TRONG LÒ LỬA
Trong căn phòng nhỏ của một ngôi nhà khuất nẻo, có một cô thiếu nữ đang quỳ bên ngọn nến chập chờn. Đó là Cecilia. Đôi mắt cô bình an đến lạ. Trái tim cô đang hát một bài ca chỉ dành cho Thiên Chúa giữa thành Rôma xa hoa rực rỡ ánh đèn, rộn rã tiếng tiệc tùng.
Cecilia khẽ thầm nguyện:“Lạy Chúa, xin cho hồn xác con được trinh khiết, để con khỏi bẽ bàng trước mặt Ngài.”
Cecilia đã dâng hiến trái tim mình cho Chúa từ thuở thiếu thời. Với cô, yêu Chúa là điều đẹp nhất và tự do nhất. Nhưng rồi gia đình quyết gả cô cho một thanh niên tên Valerian. Ngày cưới đến, mọi người hân hoan. Nhưng trong lòng Cecilia, chỉ có một lời trung tín.
Tối hôm ấy, trước người chồng mới cưới, Cecilia nói thật nhẹ: “Trái tim tôi đã thuộc về Chúa. Nếu anh muốn hiểu tôi, hãy để tôi trung thành với Người trước.” Cecilia không từ chối tình yêu của Valerian. Nhưng mời Valerian bước vào điều thánh thiêng.
Valerian lặng đi! Trong đôi mắt Cecilia, anh không thấy chống đối, cũng không sợ hãi. Anh chỉ thấy một tình yêu lớn hơn anh. Rồi nhờ chính sự trong sạch ấy, anh được cảm hóa, được dẫn đến với đức tin, và trở thành người bạn cùng bước trên con đường yêu Chúa.
Tin ấy đã đến tai nhà cầm quyền. Cecilia bị bắt. Bị đưa ra trước quan. Họ nói: “Chỉ cần cô nói một lời thôi: cô không thuộc về Chúa. Chỉ một lời là xong.”
Sự im lặng của Cecilia chính là câu trả lời. Một sự im lặng đầy sức mạnh.
Họ nhốt cô trong phòng hơi nóng để thiêu sống. Họ nghĩ rằng thân xác mỏng manh ấy sẽ chóng tàn. Khói bốc lên… ngọn lửa cháy… Cecilia vẫn hátca tụng Chúa đến tận cùng.
Tình yêu Cecilia rực sáng hơn với cái chết vì gươm đao của nhà cầm quyền.
Năm 1599, người ta mở mộ ngài và thấy thi thể ngài còn toàn vẹn như vừa mới chết.
Từ thời trung cổ thánh nữ Cêcilia được tôn kính như bổn mạng của các giới nhạc sĩ. Họa sĩ Raphael cũng lại căn cứ vào đó mà sáng tác một họa phẩm với đề tài: “Cêcilia, nữ nhạc sĩ thiên thần”.
Hằng năm, Giáo hội mừng lễ kính thánh Cêcilia vào ngày 22 tháng 11.
Hôm nay, khi lắng nghe câu chuyện này, chúng ta tự hỏi:
- Trái tim tôi đang thuộc về ai?
- Tôi có dám sống trung thực với đức tin, dù thế gian cười chê?
- Tôi có giữ một chỗ tinh tuyền trong tâm hồn cho Chúa không?
Thánh nữ Cecilia đã yêu và yêu đến cùng. Ước gì trong nhịp sống tất bật, ta vẫn giữ được một nốt nhạc tinh tuyền của tình yêu dành cho Chúa.
Lạy thánh nữ Cecilia, xin giúp con biết yêu Chúa như ngài đã yêu.
Một tình yêu không sợ mất mát, không sợ thiệt thòi, không sợ chết đi, nhưng chỉ sợ không còn thuộc về Chúa. Amen.
Cát Bụi
Hội dòng Mến Thánh Giá Bà Rịa
